Có thể bạn muốn xem: dịch vụ văn phòng ảo quận 3
https://innohouse.vn/cho-thue-van-phong-ao-la-gi/
![]() |
| dịch vụ văn phòng ảo |
Một lần nọ có hai người đàn ông nói chuyện với nhau trong công viên
- Tôi sống nghèo vì bệnh tật.Còn ông?
- Tôi sống sung sướng vì bệnh tật!
- Sao vậy?
- Vì tôi là thầy thuốc!
- Tôi sống nghèo vì bệnh tật.Còn ông?
- Tôi sống sung sướng vì bệnh tật!
- Sao vậy?
- Vì tôi là thầy thuốc!
Trong giờ học tiếng Nga, Vôva ngồi bàn đấu cứ loáy hoáy ngó nghiêng cái bút bi, thỉnh thoảng lại bấm tách tách. Cô giáo quát:
-Em đang làm trò gì thế Vôva? Không được mất trật tự
- Dạ vâng, nhưng mà thưa cô, em không hiểu. Cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế tại sao lại không có trẻ con ở đây?
Cô giáo đỏ mặt nói:
- Biến ngay khỏi lớp và mời phụ huynh đến đây
Vôva thất thểu về nhà và bảo bố
- Cô giáo mời bố lên trường
- Thế có chuyện gì vây?
- Con hỏi cô ” cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế sao không có trẻ con ở đây? Thế là cô đuổi con ra.
Bố Vova liên tháo tung cái bút bi, ngó nghiêng 1 hồi, bỗng thốt lên
- Đây rồi, tất cả là tại cái này. Có 1 cái lò xo nằm ở trong đó
-Em đang làm trò gì thế Vôva? Không được mất trật tự
- Dạ vâng, nhưng mà thưa cô, em không hiểu. Cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế tại sao lại không có trẻ con ở đây?
Cô giáo đỏ mặt nói:
- Biến ngay khỏi lớp và mời phụ huynh đến đây
Vôva thất thểu về nhà và bảo bố
- Cô giáo mời bố lên trường
- Thế có chuyện gì vây?
- Con hỏi cô ” cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế sao không có trẻ con ở đây? Thế là cô đuổi con ra.
Bố Vova liên tháo tung cái bút bi, ngó nghiêng 1 hồi, bỗng thốt lên
- Đây rồi, tất cả là tại cái này. Có 1 cái lò xo nằm ở trong đó
Mắm vào một tiệm tóc.
- Mắm: Chú ơi! Cắt tóc dùm cháu!
- Chủ tiệm: Cháu muốn cắt tóc kiểu gì?
- Mắm: Dạ! Tóc so le ạ!
- Chủ tiệm: So le trong hay so le ngoài hả cháu?
- Mắm: Chú ơi! Cắt tóc dùm cháu!
- Chủ tiệm: Cháu muốn cắt tóc kiểu gì?
- Mắm: Dạ! Tóc so le ạ!
- Chủ tiệm: So le trong hay so le ngoài hả cháu?
Một thanh niên tìm đến địa chỉ rao vặt "Cơ hội nghìn năm có một", được diện kiến một nhân vật đầy ưu tư. Người ấy giải thích:
- Công việc của anh sẽ là gánh vác mọi lo toan của tôi.
- Việc này không dễ! Ông sẽ trả tôi bao nhiêu?
- 20.000 USD để làm mọi nỗi lo của tôi thành nỗi lo của chính anh.
- Tôi sẽ bắt đầu lo cho ông việc gì?
- Kiếm 40.000 USD!
- Công việc của anh sẽ là gánh vác mọi lo toan của tôi.
- Việc này không dễ! Ông sẽ trả tôi bao nhiêu?
- 20.000 USD để làm mọi nỗi lo của tôi thành nỗi lo của chính anh.
- Tôi sẽ bắt đầu lo cho ông việc gì?
- Kiếm 40.000 USD!
Một thanh niên đi xem bói. Anh nói với thầy chiêm tinh:
- Tôi muốn biết về tương lai của mình.
- Tôi sẽ trả lời hai câu hỏi của anh với giá 500 franc.
- 500 franc cho hai câu hỏi! Bà có thấy là quá đắt không?
- Đắt với những câu hỏi ngớ ngẩn. Mời anh hỏi câu thứ hai.
- Tôi muốn biết về tương lai của mình.
- Tôi sẽ trả lời hai câu hỏi của anh với giá 500 franc.
- 500 franc cho hai câu hỏi! Bà có thấy là quá đắt không?
- Đắt với những câu hỏi ngớ ngẩn. Mời anh hỏi câu thứ hai.
Một đôi nam nữ thanh niên đi chơi trên đường phố. Bất chợt, họ gặp một người đạo mạo, chững chạc. Chàng trai ngả mũ chào.
- Ai đấy anh?
- Người giúp việc của anh đó!
- Thế ông ta làm gì ở cơ quan anh?
- À...ông ta ngồi viết công văn cho anh...mang ra bỏ bưu điện.
- Ai đấy anh?
- Người giúp việc của anh đó!
- Thế ông ta làm gì ở cơ quan anh?
- À...ông ta ngồi viết công văn cho anh...mang ra bỏ bưu điện.
- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?
- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.
- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?
- Mai.
- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.
- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.
Hàng rào ngăn cách giữa Thiên Đàng và Địa Ngục bị đổ ngã. Chúa mới gọi Quỷ Satan mà nói:
- Chúng ta phải sửa lại cái hàng rào. Ta chịu một nửa tốn phí và ngươi phải trả một nửa.
Satan từ chối:
- Ông muốn sửa thì ông cứ sửa mình ông đi, tôi không trả tiền phí tổn. Đó là việc của ông làm mà.
Chúa dọa là sẽ thưa Satan ra tòa. Satan trả lời:
- Cứ việc thưa đi, xem làm sao ông tìm ra luật sư ở trên thiên đàng chứ!!!
Vợ một cầu thủ nổi tiếng mới sinh. Trong buổi lễ rữa tội toàn đội bóng và họ hàng, người thân đều có mặt rất đông. Cha đạo không hiểu vì hấp tấp thế nào để đứa trẻ tuột khỏi tay. Thủ môn đội bóng theo phản xạ bay xoài người đỡ được đứa bé cách mặt đất chỉ còn trong gang tấc. Tất cả mọi người chuyển từ bàng hoàng sang vui mừng, vỗ tay nhiệt liệt. Thủ môn khoái chí giơ cao một tay, rồi đập quả bóng… à quên đứa trẻ xuống đất hai lần và lấy đà sút mạnh lên phía trước !!!
- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.
- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?
- Mai.
- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.
- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.
Hàng rào ngăn cách giữa Thiên Đàng và Địa Ngục bị đổ ngã. Chúa mới gọi Quỷ Satan mà nói:
- Chúng ta phải sửa lại cái hàng rào. Ta chịu một nửa tốn phí và ngươi phải trả một nửa.
Satan từ chối:
- Ông muốn sửa thì ông cứ sửa mình ông đi, tôi không trả tiền phí tổn. Đó là việc của ông làm mà.
Chúa dọa là sẽ thưa Satan ra tòa. Satan trả lời:
- Cứ việc thưa đi, xem làm sao ông tìm ra luật sư ở trên thiên đàng chứ!!!
Vợ một cầu thủ nổi tiếng mới sinh. Trong buổi lễ rữa tội toàn đội bóng và họ hàng, người thân đều có mặt rất đông. Cha đạo không hiểu vì hấp tấp thế nào để đứa trẻ tuột khỏi tay. Thủ môn đội bóng theo phản xạ bay xoài người đỡ được đứa bé cách mặt đất chỉ còn trong gang tấc. Tất cả mọi người chuyển từ bàng hoàng sang vui mừng, vỗ tay nhiệt liệt. Thủ môn khoái chí giơ cao một tay, rồi đập quả bóng… à quên đứa trẻ xuống đất hai lần và lấy đà sút mạnh lên phía trước !!!
Một nhân viên CIA ở một nước Châu Mỹ la tinh nhận nhiệm vụ tìm người trợ lý bí mật đang nằm vùng tại thủ đô thành phố
Đến nơi, tại ngôi nhà cần tìm, anh ta thấy một ông già ngồi trước cửa.
- Ấm và chảo được sửa ở đây phải không? - Anh ta dùng mật mã.
- Ấm và chảo nào? - người đàn ông trả lời - Nếu anh muốn gặp cái thằng gián điệp Mỹ đó, hắn sống ở tầng 2, phòng 13.
Một người thư ký nọ chịu trách nhiệm mang cà phê đến cho một ông quan toà vào mỗi buổi sáng. Nhưng vị quan toà rất tức giận khi thấy ly cà phê lúc nào cũng chỉ còn có 2/3. Người thư ký giải thích là vì anh phải gấp rút mang cà phê đến khi nó còn nóng nên bị đổ ra trên đường đi.
Mặc cho ông quan toà la mắng hay phàn nàn như thế nào, anh thư ký cũng ko bao giờ mang đến một ly cà phê đầy. Quá bực mình, ông quan tòa dự định giảm 1/3 tiền lương của anh thư ký nếu anh ko làm hài lòng ông. Vậy là từ đó về sau, lúc nào một ly cà phê đầy cũng được đặt trước mặt ông quan tòa mỗi buổi sáng.
Ông quan tòa rất đắc chí về sự thành công của mình và đồng thời cũng rất thắc mắc anh thư ký đã dùng cách nào để làm được như vậy.
“Cũng đâu có gì nhiều lắm đâu, tôi chỉ ngậm một ngụm trong phòng pha cà phê và nhả ra trước cửa văn phòng của ông thôi”.
Đến nơi, tại ngôi nhà cần tìm, anh ta thấy một ông già ngồi trước cửa.
- Ấm và chảo được sửa ở đây phải không? - Anh ta dùng mật mã.
- Ấm và chảo nào? - người đàn ông trả lời - Nếu anh muốn gặp cái thằng gián điệp Mỹ đó, hắn sống ở tầng 2, phòng 13.
Một người thư ký nọ chịu trách nhiệm mang cà phê đến cho một ông quan toà vào mỗi buổi sáng. Nhưng vị quan toà rất tức giận khi thấy ly cà phê lúc nào cũng chỉ còn có 2/3. Người thư ký giải thích là vì anh phải gấp rút mang cà phê đến khi nó còn nóng nên bị đổ ra trên đường đi.
Mặc cho ông quan toà la mắng hay phàn nàn như thế nào, anh thư ký cũng ko bao giờ mang đến một ly cà phê đầy. Quá bực mình, ông quan tòa dự định giảm 1/3 tiền lương của anh thư ký nếu anh ko làm hài lòng ông. Vậy là từ đó về sau, lúc nào một ly cà phê đầy cũng được đặt trước mặt ông quan tòa mỗi buổi sáng.
Ông quan tòa rất đắc chí về sự thành công của mình và đồng thời cũng rất thắc mắc anh thư ký đã dùng cách nào để làm được như vậy.
“Cũng đâu có gì nhiều lắm đâu, tôi chỉ ngậm một ngụm trong phòng pha cà phê và nhả ra trước cửa văn phòng của ông thôi”.
Một tay đệ tử Lưu Linh đứng tựa vào quầy quán bar, khoe khoang có khả năng phân biệt bất kỳ loại rượu nào khi bị bịt mắt.
Nhiều người trong quán cá cược là anh ta sẽ không làm được điều đó.
Anh hầu bàn đưa ra từng loại rượu và lần nào anh ta cũng đoán trúng.
Tức mình, anh bồi mang ra một cốc nước lã. Tay thử rượu uống một ngụm và nhổ toẹt ngay ra, thú nhận:
- Không biết là cái thứ đồ uống quái quỷ gì, nhưng tôi đoán chắc một điểm: sẽ không bán được.
Chàng thanh niên dáng vẻ buồn bã thất vọng, đứng trên thành cầu đăm đăm nhìn xuống dòng nước xoáy cuộn. Sau lưng anh ta, một phóng viên bồn chồn đi lại với chiếc máy ảnh trong tay. Cuối cùng, tay nhà báo sốt ruột xem đồng hồ rồi chạy lên nói với anh chàng chán đời kia:
- Này anh bạn, quyết định rồi thì nhảy sớm đi, chỉ còn có 3 phút nữa thôi đấy!
- Đối với tôi thời gian đâu có ý nghĩa gì?
- Nhưng chậm hơn thì anh sẽ không kịp lọt vào báo Tin tức buổi chiều đâu!
- Này anh bạn, quyết định rồi thì nhảy sớm đi, chỉ còn có 3 phút nữa thôi đấy!
- Đối với tôi thời gian đâu có ý nghĩa gì?
- Nhưng chậm hơn thì anh sẽ không kịp lọt vào báo Tin tức buổi chiều đâu!







0 nhận xét:
Đăng nhận xét