Có thể bạn muốn xem: dịch vụ văn phòng ảo quận 4
https://innohouse.vn/cho-thue-van-phong-ao-la-gi/
![]() |
| dịch vụ văn phòng ảo quận 4 |
DỊCH CHUYỆN VUI MỸ SANG TIẾNG NHẬT
Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.
CHỈ ĐỦ TIỀN NGỦ TRÊN MÂY
Một du khách vào khách sạn hỏi giá tiền thuê phòng. Ông quản lý mở sổ nói:
- Giá thuê phòng phụ thuộc vào từng tầng: Phòng tầng I giá 4.000 USD, tầng II 3.900 USD, tầng III 3.800 USD...
- Xin ông nói luôn giá phòng ở tầng cao nhất.
- Thưa ông, khách sạn này chỉ có 5 tầng thôi ạ!
- Ông khách liền ngả mũ chào tạm biệt và nói: Ồ! Rất tiếc, tôi chỉ quen ngủ ở tầng thứ 40 thôi!
Một du khách vào khách sạn hỏi giá tiền thuê phòng. Ông quản lý mở sổ nói:
- Giá thuê phòng phụ thuộc vào từng tầng: Phòng tầng I giá 4.000 USD, tầng II 3.900 USD, tầng III 3.800 USD...
- Xin ông nói luôn giá phòng ở tầng cao nhất.
- Thưa ông, khách sạn này chỉ có 5 tầng thôi ạ!
- Ông khách liền ngả mũ chào tạm biệt và nói: Ồ! Rất tiếc, tôi chỉ quen ngủ ở tầng thứ 40 thôi!
- Giá thuê phòng phụ thuộc vào từng tầng: Phòng tầng I giá 4.000 USD, tầng II 3.900 USD, tầng III 3.800 USD...
- Xin ông nói luôn giá phòng ở tầng cao nhất.
- Thưa ông, khách sạn này chỉ có 5 tầng thôi ạ!
- Ông khách liền ngả mũ chào tạm biệt và nói: Ồ! Rất tiếc, tôi chỉ quen ngủ ở tầng thứ 40 thôi!
KHÔNG AI LÀM ĐƯỢC CẢ
- Khách hàng: Chiếc quần đùi của tôi cô may hỏng. Vậy cô làm sao có thể may được những bộ quần áo thời trang hiện đại được?
- Thợ may: Thưa bác, may quần đùi rất khó ạ! Bác không thấy sao, chưa có một nhà may nổi tiếng nào quảng cáo rằng họ có thể đảm bảo may được những chiếc quần đùi đẹp, hoàn hảo vừa lòng quý khách và trong chương trình dạy cắt may không có bài may quần đùi. Không tin bác nghe đài, đọc báo, xem ti vi thì rõ.
- Khách hàng: Chiếc quần đùi của tôi cô may hỏng. Vậy cô làm sao có thể may được những bộ quần áo thời trang hiện đại được?
- Thợ may: Thưa bác, may quần đùi rất khó ạ! Bác không thấy sao, chưa có một nhà may nổi tiếng nào quảng cáo rằng họ có thể đảm bảo may được những chiếc quần đùi đẹp, hoàn hảo vừa lòng quý khách và trong chương trình dạy cắt may không có bài may quần đùi. Không tin bác nghe đài, đọc báo, xem ti vi thì rõ.
- Thợ may: Thưa bác, may quần đùi rất khó ạ! Bác không thấy sao, chưa có một nhà may nổi tiếng nào quảng cáo rằng họ có thể đảm bảo may được những chiếc quần đùi đẹp, hoàn hảo vừa lòng quý khách và trong chương trình dạy cắt may không có bài may quần đùi. Không tin bác nghe đài, đọc báo, xem ti vi thì rõ.
KHÔNG THỂ UỐNG THỨ KHÁC
Một hành khách vô tình đi lạc vào buồng lái trên máy bay, bà ta nhìn thấy tổ lái đang nốc rượu tì tì thì rất bất bình.
- Này, các anh là phi công mà lại dám uống rượu khi đang làm việc à? Sao các anh không uống nước quả ý?
- Viên phi công chính liền ngẩng lên lè nhè đáp: Thế bà nghĩ rằng uống nước quả sẽ làm chúng tôi bớt sợ khi đang lơ lửng trên trời hay sao?
Một hành khách vô tình đi lạc vào buồng lái trên máy bay, bà ta nhìn thấy tổ lái đang nốc rượu tì tì thì rất bất bình.
- Này, các anh là phi công mà lại dám uống rượu khi đang làm việc à? Sao các anh không uống nước quả ý?
- Viên phi công chính liền ngẩng lên lè nhè đáp: Thế bà nghĩ rằng uống nước quả sẽ làm chúng tôi bớt sợ khi đang lơ lửng trên trời hay sao?
- Này, các anh là phi công mà lại dám uống rượu khi đang làm việc à? Sao các anh không uống nước quả ý?
- Viên phi công chính liền ngẩng lên lè nhè đáp: Thế bà nghĩ rằng uống nước quả sẽ làm chúng tôi bớt sợ khi đang lơ lửng trên trời hay sao?
BÍ QUYẾT LÀM GIÀU
Chàng thanh niên hỏi một triệu phú cách làm giàu, lão này hạ giọng kể:
- Con trai à, đó là vào năm 1932, một thời kỳ khốn khó trong lịch sử, lão chỉ còn một xu cuối cùng trong túi. Lão bỏ ra mua một quả táo, dành cả ngày để lau cho nó bóng lên và vào cuối ngày, lão bán quả táo lấy 10 xu. Sáng hôm sau, lão đầu tư số tiền trên mua hai quả táo, lau chúng cho bóng và bán chúng lúc 5 giờ chiều được 20 xu. Lão tiếp tục cách kinh doanh này trong một tháng và cuối cùng tích lũy được một tài sản trị giá 1 đôla 37 xu. Thế rồi cha vợ lão đột ngột qua đời và để lại cho vợ chồng lão 2 triệu đôla.
Chàng thanh niên hỏi một triệu phú cách làm giàu, lão này hạ giọng kể:
- Con trai à, đó là vào năm 1932, một thời kỳ khốn khó trong lịch sử, lão chỉ còn một xu cuối cùng trong túi. Lão bỏ ra mua một quả táo, dành cả ngày để lau cho nó bóng lên và vào cuối ngày, lão bán quả táo lấy 10 xu. Sáng hôm sau, lão đầu tư số tiền trên mua hai quả táo, lau chúng cho bóng và bán chúng lúc 5 giờ chiều được 20 xu. Lão tiếp tục cách kinh doanh này trong một tháng và cuối cùng tích lũy được một tài sản trị giá 1 đôla 37 xu. Thế rồi cha vợ lão đột ngột qua đời và để lại cho vợ chồng lão 2 triệu đôla.
- Con trai à, đó là vào năm 1932, một thời kỳ khốn khó trong lịch sử, lão chỉ còn một xu cuối cùng trong túi. Lão bỏ ra mua một quả táo, dành cả ngày để lau cho nó bóng lên và vào cuối ngày, lão bán quả táo lấy 10 xu. Sáng hôm sau, lão đầu tư số tiền trên mua hai quả táo, lau chúng cho bóng và bán chúng lúc 5 giờ chiều được 20 xu. Lão tiếp tục cách kinh doanh này trong một tháng và cuối cùng tích lũy được một tài sản trị giá 1 đôla 37 xu. Thế rồi cha vợ lão đột ngột qua đời và để lại cho vợ chồng lão 2 triệu đôla.
XÀO NẤU KỊCH BẢN
Nhà báo hỏi một đạo diễn nổi tiếng:
- Phim Việt Nam thường có lời thoại rất dài dòng, ngôn ngữ pha nhiều chất kịch. Tại sao phim của ông không có những lỗi đó?
- Có gì đâu! Khi nhận được kịch bản, tôi dịch ra tiếng nước ngoài cho nó ngắn đi, rồi lại giao cho người khác dịch trở về tiếng Việt để giảm bớt chất kịch.
Nhà báo hỏi một đạo diễn nổi tiếng:
- Phim Việt Nam thường có lời thoại rất dài dòng, ngôn ngữ pha nhiều chất kịch. Tại sao phim của ông không có những lỗi đó?
- Có gì đâu! Khi nhận được kịch bản, tôi dịch ra tiếng nước ngoài cho nó ngắn đi, rồi lại giao cho người khác dịch trở về tiếng Việt để giảm bớt chất kịch.
- Phim Việt Nam thường có lời thoại rất dài dòng, ngôn ngữ pha nhiều chất kịch. Tại sao phim của ông không có những lỗi đó?
- Có gì đâu! Khi nhận được kịch bản, tôi dịch ra tiếng nước ngoài cho nó ngắn đi, rồi lại giao cho người khác dịch trở về tiếng Việt để giảm bớt chất kịch.
PHÂN CHIA TRÁCH NHIỆM..
Bố nói chuyện với con út:
- Này con! Anh cả con thì học kinh tế, anh hai học tài chính. Sao con không theo gương các anh mà lại đi học luật?
- Nếu con không học làm luật sư thì sau này ai sẽ cứu hai anh con đây?
Bố nói chuyện với con út:
- Này con! Anh cả con thì học kinh tế, anh hai học tài chính. Sao con không theo gương các anh mà lại đi học luật?
- Nếu con không học làm luật sư thì sau này ai sẽ cứu hai anh con đây?
- Này con! Anh cả con thì học kinh tế, anh hai học tài chính. Sao con không theo gương các anh mà lại đi học luật?
- Nếu con không học làm luật sư thì sau này ai sẽ cứu hai anh con đây?
ĐÁNH LẠC HƯỚNG
Hai tên trộm đang hì hục mở một cái két sắt trong nhà băng. Thấy lâu, một thằng hỏi:
- Tại sao mày lại dùng chân để mở?
- Làm thế này lâu hơn vài phút nhưng sẽ khiến cho bọn chuyên gia về dấu tay phải phát điên lên đấy!
Hai tên trộm đang hì hục mở một cái két sắt trong nhà băng. Thấy lâu, một thằng hỏi:
- Tại sao mày lại dùng chân để mở?
- Làm thế này lâu hơn vài phút nhưng sẽ khiến cho bọn chuyên gia về dấu tay phải phát điên lên đấy!
- Tại sao mày lại dùng chân để mở?
- Làm thế này lâu hơn vài phút nhưng sẽ khiến cho bọn chuyên gia về dấu tay phải phát điên lên đấy!
NĂNG KHIẾU BÁN ĐỒ CỔ
Một anh chàng vào xin việc tại cửa hàng đồ cổ, hỏi sơ qua về tuổi tác và trình độ xong, ông chủ giơ lên một thanh gỗ mục và hỏi:
- Anh nhìn kỹ đi xem đây là cái gì?
- Tăm xỉa răng của hoàng đế La Mã.
- Tốt! Anh có thể bắt đầu làm việc ngay từ bây giờ.
Một anh chàng vào xin việc tại cửa hàng đồ cổ, hỏi sơ qua về tuổi tác và trình độ xong, ông chủ giơ lên một thanh gỗ mục và hỏi:
- Anh nhìn kỹ đi xem đây là cái gì?
- Tăm xỉa răng của hoàng đế La Mã.
- Tốt! Anh có thể bắt đầu làm việc ngay từ bây giờ.
- Anh nhìn kỹ đi xem đây là cái gì?
- Tăm xỉa răng của hoàng đế La Mã.
- Tốt! Anh có thể bắt đầu làm việc ngay từ bây giờ.
MẤT BÌNH TĨNH
Một gã nọ đến ngân hàng đổi tiền. Nhân viên ngân hàng thận trọng xem kỹ tờ ngân phiếu và hỏi:
- Người ký tên ở đây có vẻ không bình tĩnh lắm?
- Tôi biết. Thằng cha giám đốc này có tật hễ bị ai chĩa súng vào ngực là lại run bắn lên!
Một gã nọ đến ngân hàng đổi tiền. Nhân viên ngân hàng thận trọng xem kỹ tờ ngân phiếu và hỏi:
- Người ký tên ở đây có vẻ không bình tĩnh lắm?
- Tôi biết. Thằng cha giám đốc này có tật hễ bị ai chĩa súng vào ngực là lại run bắn lên!
- Người ký tên ở đây có vẻ không bình tĩnh lắm?
- Tôi biết. Thằng cha giám đốc này có tật hễ bị ai chĩa súng vào ngực là lại run bắn lên!
ĐỀU NHƯ NHAU CẢ
Anh chàng buôn đồ cổ vào nhà một bác nông dân, thấy cái đĩa cho mèo ăn là đồ gốm đời Thanh. Anh ta rất thích, nhưng nếu gạ mua đĩa sợ người ta biết, bèn hỏi mua con mèo. Chủ nhà đồng ý bán con mèo quý với giá 400 nghìn đồng. Khi anh ta xin cái đĩa cho mèo ăn, thì bác chủ thủng thẳng đáp:
- Nói thật với chú, tôi không thể cho chú cái đĩa này được, nhờ nó mà tôi đã bán được hơn chục con mèo rồi đó.
Anh chàng buôn đồ cổ vào nhà một bác nông dân, thấy cái đĩa cho mèo ăn là đồ gốm đời Thanh. Anh ta rất thích, nhưng nếu gạ mua đĩa sợ người ta biết, bèn hỏi mua con mèo. Chủ nhà đồng ý bán con mèo quý với giá 400 nghìn đồng. Khi anh ta xin cái đĩa cho mèo ăn, thì bác chủ thủng thẳng đáp:
- Nói thật với chú, tôi không thể cho chú cái đĩa này được, nhờ nó mà tôi đã bán được hơn chục con mèo rồi đó.
- Nói thật với chú, tôi không thể cho chú cái đĩa này được, nhờ nó mà tôi đã bán được hơn chục con mèo rồi đó.
LUẬT SƯ TRUNG THỰC
Một nữ chuyên gia tư vấn bắt đầu tách ra thành lập doanh nghiệp riêng. Là một phụ nữ tỉnh táo và cần mẫn, chẳng mấy chốc bà đã làm doanh nghiệp của mình phát triển đến mức cần tuyển thêm một số luật sư để làm nhân viên tư vấn.
Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:
- Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?
- Trung thực? - Ứng viên thốt lên. - Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.
- Ấn tượng đấy… - Bà chủ tương lai nhận xét. - Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?
Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:
- Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.
Một nữ chuyên gia tư vấn bắt đầu tách ra thành lập doanh nghiệp riêng. Là một phụ nữ tỉnh táo và cần mẫn, chẳng mấy chốc bà đã làm doanh nghiệp của mình phát triển đến mức cần tuyển thêm một số luật sư để làm nhân viên tư vấn.
Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:
- Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?
- Trung thực? - Ứng viên thốt lên. - Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.
- Ấn tượng đấy… - Bà chủ tương lai nhận xét. - Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?
Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:
- Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.
Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:
- Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?
- Trung thực? - Ứng viên thốt lên. - Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.
- Ấn tượng đấy… - Bà chủ tương lai nhận xét. - Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?
Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:
- Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét